Dũng, anh vô tâm lắm…

Dũng, anh vô tâm lắm… câu nói ấy lặp đi lặp lại khoảng nhiều lần, nhiều là bao nhiêu? Tôi cũng chẳng nhớ nữa. Tôi không biết cô ấy nói vậy có ý gì, nhưng có lẽ một thời gian rất dài trước đây. Tôi hờ hững với mọi thứ chỉ đơn giản là vì…..

Góc phố nơi Anh hẹn,
Cành ngọc lan xoã bóng mát,
Tỏa hương bát ngát
Báo với em ngày cuối thu buồn
…..
Tình nồng như thoáng hương ngọc lan.

Khung cảnh lúc đó mới vào thu, trời Hà Nội vào thu chẳng còn gì lãng mạn hơn nữa cả, tất cả thế giới nhỏ của tôi chỉ gói gọn trong bầu trời thu Hà Nội. Những chiếc lá nhỏ vô tình…. rơi và rơi mãi.

Tôi nhớ, trong bữa gặp mặt có rất nhiều những người bạn của tôi, đa số tôi quen nhưng cũng có một vài người bạn mới tôi không quen hoặc ít nhất trong hiện tại tôi không thể nhớ được là đã gặp họ ở đâu. Bữa gặp mặt được tổ chức tại một nhà hàng nhỏ với không gian ấm cúng, các bạn tôi đã đặt riêng một khu ở ngoài trời chỉ đơn giản được hít hà cái không khí lành lạnh của thu Hà Nội và… để lá rơi vào ai thì người đó được.

Buổi gặp mặt của chúng tôi rất vui vẻ, mọi người đều rất hồ hởi chia sẻ về mình, về công  việc về cuộc sống… Tôi vẫn vậy vẫn thích trầm lặng, một sự trầm lặng chẳng phải là khó gần chỉ đơn giản tôi muốn tập trung để nghe hết thông tin của các bạn.

Khi đồng hồ đã điểm hơn 9h tối, bỗng đâu đó có một câu nói vu vơ “Dũng, anh vô tâm lắm…”. Tôi giật mình, tay tôi siết chiếc ly chặt hơn như để tìm một chút gì đó hoặc ít nhất tôi đang giật mình. Nhưng chẳng lâu sau, tôi nhận ra cô ấy. Một cô bé tôi đã gặp một vài lần nhưng chẳng có ấn tượng gì sâu sắc cả. Sau một vài lời chào hỏi tôi có hỏi cô ấy rằng “Lý do gì em can đảm nói như thế”

Này nhé, em nhớ mọi lần trước đây đi gặp mặt anh cũng chẳng nói được với em quá 5 câu. Hỏi thăm anh thì anh cũng chẳng nói gì cả,… và còn nhiều lần nữa. Eo ôi, có khi anh nói với em chưa quá được 50 câu nữa ý. Vậy có phải là vô tâm không?

Các bạn của tôi đều nói… đúng rồi Mày vô tâm rồi Dũng ạ.

Tôi cầm ly, nhấp một ngụm nhỏ, tôi ngửa mặt lên rời cho những hạt sương đêm rơi vương vãi vào mặt tôi. Bạn tôi ngạc nhiên vì hành động đó nhưng ít ai biết được rằng, tôi đang cố tỉnh táo để trả lời câu hỏi kia vì tôi biết tôi nói sai hậu quả cho tôi sẽ thật thảm khốc như cái lúc “em ý” dùng ánh mắt dò xét tôi vậy.

Tôi vẫn vậy, mặt vẫn chẳng đổi sắc dù có chuyện gì ập vào tấm thân nhỏ bé này. Tôi nói với “cô bé ấy” rằng “chắc hẳn em cũng biết nhiều chuyện về anh, anh sẽ không nói nữa vì nói nữa là chuyện rất thừa. Nhưng em nên biết tính anh, quãng thời gian quen em, anh đang ở trong tình yêu của anh. Hai đứa anh yêu xa chắc em cũng thừa hiểu chuyện đó, yêu xa đâu thể thích là tới cầm tay tay chỉ 5 phút rồi về đâu. Yêu xa cần bản lĩnh rất lớn, cô ấy yêu anh… rất yêu anh, cô ấy lo lắng cho anh rất nhiều, những việc như Gái – Trai cô ấy không phải lo nữa… vì cái đó anh không bao giờ để cô ấy phải lo lắng cả. Cô ấy còn có cuộc sống gia đình và các mối quan hệ bạn bè khác, cô ấy lo cho anh các chuyện khác là đủ rồi, tấm vai mỏng manh của cô ấy… không phải lo chuyện Gái – Trai của anh.

Cô bé” đã hiểu chưa…. và với anh em vẫn chỉ là “cô bé” ham chơi và tinh nghịch thôi. Dành tình cảm cho một người nào đó khác… mà không phải là anh đi.

“Cô bé ấy” tần ngần chắc cũng hiểu, cô ấy cám ơn tôi… và nói rằng “Anh phải uống với em hết cốc này, rồi em sẽ tha thứ cho anh”. Tôi cũng chẳng thích được tha thứ lắm, nhưng tôi lại thích uống vào cái khung cảnh này… tôi cũng vui vẻ nhận lời.

Sau khi buổi gặp mặt đã tàn… vô tình trên sơ mi của tôi có bị dính một ít màu son môi cùng một mẩu giấy nhỏ,….

P/S: Cô bé ạ, em sẽ đọc được những dòng này thì lo mà học đi. Vậy em nhé.

//một ngày thuộc mùa thu.

 

 

Comment của bạn

  Subscribe  
Notify of